MẸ không phải là câu chuyện về một người phụ nữ “điên”. Đây là câu chuyện về một con người bị đẩy ra ngoài mọi ranh giới mà xã hội gọi là bình thường.
Tôi bị ám ảnh bởi những con người mà chúng ta thường bước qua mà không nhìn lại: những người nghèo, những người yếu thế, những người có một đời sống tinh thần khác biệt và bị biến thành những cái tên đầy định kiến.
Dỡn không hiểu hết thế giới xung quanh. Chị không hiểu tiền có giá trị gì, không hiểu một tờ giấy có thể tước đi một đứa trẻ, thậm chí có lúc không còn nhớ nổi mình vừa mất ai. Nhưng cơ thể của chị vẫn nhớ. Bản năng của chị vẫn nhớ.
Tôi muốn kể câu chuyện này bằng điện ảnh thay vì giải thích tâm lý của nhân vật. Một dòng sữa, một chiếc áo, một cái ôm, một bàn tay cào xuống đất hay một con dao trong đêm có thể nói nhiều hơn hàng trăm câu thoại.
Với MẸ, tôi muốn khán giả bước vào thế giới của Dỡn mà không đứng ở vị trí phán xét. Bởi đôi khi điều đáng sợ nhất không phải là một người “điên”, mà là một xã hội đã quen với việc nhìn một con người như thể họ không còn là con người.
Câu chuyện cuối cùng không hỏi Dỡn có bình thường hay không.
Nó chỉ hỏi một điều:
Khi một người mẹ mất đi tất cả, thứ gì còn lại để chứng minh rằng chị vẫn là một người mẹ?
Cảm ơn mọi người đã xem qua dự án, hy vọng nhận được nhiều sự đồng hành của cộng động yêu phim.