Với bộ phim Mặt nạ da người, tôi không muốn tạo ra một bộ phim kinh dị sinh tồn thông thường, mà muốn mổ xẻ "sự tha hóa" như một căn bệnh lâm sàng. Sự biến chất của nhân vật Ái đại diện cho một thảm kịch thời đại: khi con người bị tước đoạt quyền được sống khỏe mạnh và tôn trọng, họ sẵn sàng tước đoạt điều đó từ những kẻ yếu thế hơn.
Bộ phim là sự va chạm khốc liệt giữa hai không gian: Căn hầm mổ ngập ngụa mùi máu tanh (nơi cái ác thực thi) và bàn ăn gia đình ấm cúng (nơi cái ác được dung dưỡng). Bằng cách kết hợp Chủ nghĩa hiện thực trần trụi (Realism) và những nét chấm phá của Chủ nghĩa biểu hiện (Expressionism), ống kính của phim sẽ đóng vai trò như một chiếc kính hiển vi lạnh lùng, soi rọi sự rạn nứt của đạo đức con người đến tận cùng. Khán giả sẽ không thấy ma quỷ, họ chỉ thấy chính sự yếu đuối của con người phản chiếu qua một tấm gương mờ.
Project Hub ưu tiên trao đổi từ những thành viên có hồ sơ thật.