MOVIE JOURNAL · Tin điện ảnh

Hộ Linh Tráng Sĩ và cuộc tranh luận cần thiết về phim lịch sử Việt Nam

Có lẽ điều điện ảnh Việt cần sau Hộ Linh Tráng Sĩ không phải là một cuộc tranh luận xem nên khen hay nên chê bộ phim. Quan trọng hơn là câu hỏi: chúng ta đã thực sự sẵn sàng kể lịch sử bằng điện ảnh hay chưa?

QVFILM · MOVIE JOURNAL

Có một nghịch lý khá thú vị xảy ra với Hộ Linh Tráng Sĩ: Bí ẩn mộ Vua Đinh.

Bộ phim sở hữu gần như tất cả những điều mà khán giả nhiều năm mong muốn ở một dự án cổ trang Việt Nam: quy mô lớn, cảnh quan Việt Nam, cổ phục được nghiên cứu, những trận đánh có sức nặng vật lý, một giai đoạn lịch sử ít được điện ảnh khai phá và tham vọng xây dựng một thế giới Đại Cồ Việt đủ sức tồn tại trên màn ảnh rộng.

Nhưng chính bộ phim ấy lại trở thành tâm điểm của một trong những cuộc tranh luận đáng chú ý nhất quanh phim Việt trong mùa phim Quốc khánh 2026.

Các ý kiến trái chiều xuất hiện ngay từ những suất chiếu đầu tiên. Sau đó, nhà sản xuất đưa ra bản dựng mới dài khoảng 135 phút, rút 20 phút so với bản 155 phút ban đầu. Tiền Phong ghi nhận hơn một nghìn bài thảo luận về bộ phim trên Threads, trong khi lượng tìm kiếm về review và doanh thu tăng mạnh. (Báo điện tử Tiền Phong)

Đến sáng 5/9, theo số liệu Box Office Vietnam được Lao Động dẫn lại, doanh thu phim ở khoảng 28,5 tỷ đồng, còn khá xa mức mà phía sản xuất cho rằng cần thiết để dự án bắt đầu sinh lời. (Laodong News)

Nhưng nếu chỉ nhìn Hộ Linh Tráng Sĩ như một câu chuyện thắng – thua phòng vé, có lẽ chúng ta sẽ bỏ lỡ phần đáng nói nhất.

Bộ phim đang đặt ra một câu hỏi lớn hơn cho điện ảnh Việt:

Làm được một bộ phim lịch sử lớn có đồng nghĩa với kể được một câu chuyện lịch sử lớn hay không?

Có những thứ Hộ Linh Tráng Sĩ đã thực sự làm được

Phần lớn các bài phê bình, dù tích cực hay tiêu cực, đều tương đối thống nhất về điểm mạnh của bộ phim: production value.

Ninh Bình hiện lên với núi đá, sông nước, hang động và những khoảng không gian vừa cổ xưa vừa huyền bí. Bối cảnh thiên nhiên không chỉ làm nền mà nhiều lúc trở thành thành phần biểu cảm mạnh nhất của tác phẩm.

VnExpress nhận xét vẻ đẹp núi non Ninh Bình là thứ còn đọng lại rõ nhất sau bộ phim; đồng thời ghi nhận đạo cụ, vũ khí và những cảnh chiến đấu mang cảm giác vật lý khá thuyết phục. (vnexpress.net)

Phần hành động cũng được nhắc đến nhiều. Việc Johnny Trí Nguyễn đảm nhận chỉ đạo võ thuật đem lại cho các trận đánh một ngôn ngữ khác với kiểu hành động thường thấy trong nhiều phim Việt. Những cú đánh có lực, diễn viên thực sự vận động trong địa hình và sự phụ thuộc vào kỹ xảo được tiết chế. Nhiều diễn viên đã tập võ trong nhiều tháng, thậm chí gặp chấn thương khi thực hiện phim. (vnexpress.net)

Harper’s Bazaar Việt Nam đánh giá cao phần hành động, cảnh quan và công sức sản xuất, đồng thời chỉ ra rằng chất lượng của những phần này lại càng làm lộ rõ sự không đồng đều với kịch bản và các cảnh đối thoại. (Harper’s Bazaar Việt Nam)

Nói cách khác, Hộ Linh Tráng Sĩ đưa ra một tín hiệu quan trọng:

Điện ảnh Việt không còn hoàn toàn bất lực trước bài toán dựng một thế giới cổ trang quy mô lớn.

Đây là một bước tiến không nên xem nhẹ.

Tạo hình Johnny Trí Nguyễn với vai Hữu tướng quân trong phim. Ảnh: Đoàn phim cung cấp

Nhưng điện ảnh cuối cùng vẫn là nghệ thuật kể chuyện

Vấn đề bắt đầu khi tất cả những thành tựu sản xuất ấy phải phục vụ cho một kịch bản.

Phim muốn kể quá nhiều chuyện: bí mật 99 quan tài, âm mưu triều chính, hành trình của bảy tráng sĩ, tình yêu, gia đình, trung quân, hy sinh, long mạch, vận nước, phiêu lưu và võ thuật. Mỗi thứ tự thân đều có khả năng trở thành một bộ phim. Nhưng khi tất cả cùng tồn tại trong một cấu trúc, câu chuyện mất trọng tâm.

Vấn đề này thể hiện rõ ở nhóm bảy tráng sĩ. Về ý tưởng, đây là một lựa chọn giàu tiềm năng: mỗi người có thể đại diện cho một xuất thân, một kiểu trung thành và một cách nhìn khác nhau về nhiệm vụ bảo vệ bí mật lăng mộ. Nhưng trên màn ảnh, nhiều nhân vật chỉ được nhận diện qua chức năng trong đội hình hoặc vài nét tính cách được nói ra bằng thoại.

Khán giả biết họ cùng bước vào cuộc hành trình, nhưng không phải lúc nào cũng hiểu họ đã mất gì, muốn gì và sợ điều gì trước khi lên đường.

Đó là khác biệt giữa một nhóm nhân vậtmột ensemble có dramaturgy.

Trong một ensemble được phát triển tốt, mỗi thành viên cần có một mong muốn cụ thể, một mâu thuẫn với tập thể và một lựa chọn làm thay đổi quan hệ của họ với những người còn lại. Nếu một tráng sĩ đặt nghĩa vụ với triều đình lên trên mạng sống của đồng đội, còn người khác nghi ngờ quyền lực triều đình và chỉ muốn bảo vệ gia đình, nhiệm vụ chung sẽ trở thành cuộc va chạm giữa hai hệ giá trị. Khi ấy, mỗi trận đánh không chỉ là thử thách thể lực mà còn là phép thử đạo đức.

Hộ Linh Tráng Sĩ nhiều lúc mới dừng ở vế đầu: các nhân vật cùng chiến đấu, cùng di chuyển và cùng đối mặt với hiểm nguy, nhưng những khác biệt nội tâm chưa đủ rõ để mỗi lựa chọn của họ tạo ra một bước ngoặt cho câu chuyện.

Znews đánh giá phim 6/10 và cho rằng việc thiếu một điểm nhìn đủ mạnh khiến nhiều tuyến nhân vật không có không gian hình thành cá tính và hành trình phát triển hoàn chỉnh. (Vietnam.vn)

Tiền Phong dùng một từ khá chính xác: “tham lam”. Tờ báo ghi nhận năng lực sản xuất, mỹ thuật và võ thuật nhưng cho rằng kịch bản ôm quá nhiều tuyến truyện khiến tham vọng của tác phẩm vượt quá khả năng tổ chức câu chuyện. (Báo điện tử Tiền Phong)

VnExpress cũng chỉ ra hậu quả của cấu trúc đó: câu chuyện phải chạy, dựng phim phải thúc, thoại phải đảm nhiệm chức năng giải thích và các mối quan hệ không có đủ thời gian để tích lũy cảm xúc. (vnexpress.net)

Một cái chết trong phim không trở nên bi tráng chỉ vì nhạc nền bi tráng. Một nhân vật không trở nên lớn lao chỉ vì anh ta hy sinh cho giang sơn.

Điện ảnh cần khiến khán giả biết người đó là ai trước khi yêu cầu họ đau khi người đó chết.

Nếu câu chuyện chưa kịp cho nhân vật sống, cái chết dù được dàn dựng lớn đến đâu vẫn chỉ là một sự kiện.

Tương tự, bí mật về 99 quan tài và long mạch có thể tạo ra một high concept hấp dẫn, nhưng bản thân bí mật không tự động tạo thành kịch tính. Kịch tính chỉ xuất hiện khi mỗi nhân vật có một lý do khác nhau để muốn mở, bảo vệ hoặc che giấu bí mật ấy.

Một câu hỏi dramaturgy quan trọng là: nếu bí mật được phơi bày, ai sẽ mất gì; và nếu nó được bảo vệ, ai sẽ phải hy sinh điều gì?

Cắt 20 phút có thể chữa nhịp phim, nhưng không thể viết lại kịch bản

Quyết định rút bộ phim từ 155 phút xuống khoảng 135 phút ngay trong quá trình phát hành là một trường hợp đáng chú ý.

Bản mới giúp nhịp phim nhanh hơn, loại bỏ một số phần giải thích và khiến hành trình chính rõ hơn. Tuy nhiên, như Tiền Phong nhận xét, việc cắt 20 phút không thể giải quyết hoàn toàn những vấn đề thuộc về cấu trúc kịch bản: động cơ nhân vật, mối quan hệ giữa các tuyến và những khoảng chuyển cảm xúc vẫn chưa đủ chắc. (Báo điện tử Tiền Phong)

SGGP nhìn sự việc từ một góc độ khác: đây cũng là minh chứng cho sức mạnh ngày càng lớn của khán giả và hiệu ứng truyền miệng trong thời đại mạng xã hội. (BÁO SÀI GÒN GIẢI PHÓNG)

Nhưng với người làm phim, trường hợp này còn đem lại một bài học khác:

Montage có thể thay đổi tốc độ của một bộ phim. Nó rất khó thay đổi DNA của bộ phim.

Nếu một tuyến nhân vật chưa được xây đủ sâu, bàn dựng không thể tạo ra những cảnh chưa từng được viết hoặc quay. Nếu động cơ nhân vật không đủ thuyết phục từ screenplay, cắt nhanh hơn chỉ khiến khán giả đi qua vấn đề ấy nhanh hơn.

Thậm chí, việc rút ngắn các đoạn đối thoại có thể làm lộ rõ hơn khoảng trống giữa những cảnh hành động. Một trận đánh có thể nối với trận kế tiếp mượt hơn về nhịp, nhưng nếu khán giả chưa hiểu quan hệ giữa những người đang chiến đấu đã thay đổi ra sao, thì nhịp nhanh chỉ tạo cảm giác sự kiện nối tiếp sự kiện.

Vì vậy, trường hợp Hộ Linh Tráng Sĩ đặt lại tầm quan trọng của giai đoạn thường ít được nhìn thấy nhất trong một dự án điện ảnh:

development.

Trước khi hàng trăm bộ phục trang được may, bối cảnh được dựng, ngựa được huấn luyện và những trận chiến được thiết kế, câu chuyện phải sống được trên giấy.

Ê-kíp cần trả lời được những câu hỏi cụ thể: nhân vật trung tâm là ai; anh ta muốn gì ở đầu phim; điều gì ngăn cản anh ta; sau mỗi biến cố, anh ta thay đổi thế nào; và ở cao trào, lựa chọn của anh ta có khác với lựa chọn ở đầu phim hay không?

Nếu câu trả lời chỉ là “bảy tráng sĩ cùng nhau bảo vệ bí mật”, đó mới là premise. Kịch bản cần đi xa hơn: người nào bảo vệ bí mật vì trung thành với nhà vua, người nào vì chuộc lại lỗi lầm, người nào vì gia đình, người nào vì sợ bí mật rơi vào tay kẻ thù? Khi những động cơ ấy va chạm, cùng một nhiệm vụ mới có thể tạo ra những cảnh đối thoại, phản bội và hy sinh có sức nặng.

Có nên “nương tay” với phim lịch sử Việt Nam?

Một luồng ý kiến cho rằng phim lịch sử, huyền sử hay cổ trang Việt Nam vốn rất hiếm. Nếu mỗi thử nghiệm đều bị phản ứng quá gay gắt, nhà đầu tư có thể càng ngại bước vào một thể loại vốn đã đắt đỏ và rủi ro.

Lập luận ấy không phải không có cơ sở.

Làm phim cổ trang đòi hỏi chi phí lớn cho kiến trúc, bối cảnh, đạo cụ, phục trang, vũ khí, phương tiện, ngựa, diễn viên quần chúng, nghiên cứu lịch sử và hậu kỳ. Những thứ phim hiện đại có thể tìm thấy ngoài đời thường phải được chế tác gần như từ đầu. (Kinh Tế Đô Thị)

Nhưng từ đó suy ra rằng khán giả nên hạ tiêu chuẩn với phim lịch sử lại là một vấn đề khác.

Khán giả có thể trân trọng một ê-kíp đã dám làm và tôn trọng nhiều năm nghiên cứu, lao động của hàng trăm con người. Nhưng một tấm vé xem phim không phải là khoản trợ cấp dành cho một thể loại điện ảnh.

Chính bởi lịch sử là một nguồn tài nguyên văn hóa quan trọng, những bộ phim khai thác nó càng cần được đặt dưới tiêu chuẩn nghệ thuật cao.

Ủng hộ phim lịch sử không có nghĩa là bảo vệ mọi bộ phim lịch sử. Ủng hộ phim lịch sử nghĩa là tạo điều kiện để những bộ phim lịch sử ngày càng tốt hơn.

Trước hết cần phân biệt: lịch sử, dã sử, huyền sử và cổ trang không phải một

Một phần tranh cãi quanh phim Việt bắt đầu từ việc chúng ta sử dụng những khái niệm này thay thế cho nhau.

Phim lịch sử thường lấy nhân vật hoặc biến cố lịch sử làm trục trung tâm và vì thế chịu một “hợp đồng sự thật” tương đối lớn với khán giả.

Dã sử đứng ở vùng tự do hơn, nơi các khoảng trắng trong chính sử có thể được hư cấu.

Huyền sử mở rộng không gian ấy sang truyền thuyết, tín ngưỡng và ký ức dân gian.

Trong khi đó, cổ trang trước hết mô tả một loại thế giới hình ảnh và thời đại, chứ tự nó không khẳng định mức độ xác thực lịch sử.

Hộ Linh Tráng Sĩ lựa chọn huyền sử. Đây là một lựa chọn thông minh, bởi tư liệu trực tiếp về nhiều phương diện của thế kỷ X rất hạn chế. Chính đoàn phim từng tổ chức nghiên cứu và tham vấn về cổ phục thời Đinh nhằm xây dựng một hệ thống hình ảnh vừa dựa trên tư liệu vừa chấp nhận không gian sáng tạo nghệ thuật. (VOV)

Nhưng tự do hư cấu không đồng nghĩa với tự do khỏi logic.

Một con rồng có thể không cần có thật. Một truyền thuyết có thể không cần kiểm chứng như một sự kiện lịch sử. Nhưng động cơ của con người trong câu chuyện vẫn phải thuyết phục.

Trong trường hợp Hộ Linh Tráng Sĩ, việc kết hợp bí ẩn 99 quan tài, long mạch và những nhân vật gắn với triều Đinh mở ra một không gian huyền sử rộng. Nhưng càng mở rộng thế giới, bộ phim càng cần xác định luật vận hành của nó.

Long mạch là sức mạnh siêu nhiên thực sự hay chỉ là niềm tin được các phe phái sử dụng để thao túng nhau? Bí mật về lăng mộ có giá trị vì liên quan đến quyền lực vật chất, tính chính danh của triều đại hay vì chạm vào một niềm tin tâm linh? Khi những câu hỏi này chưa trở thành xung đột cụ thể giữa các nhân vật, yếu tố huyền bí dễ trở thành lớp trang trí thay vì động cơ tạo ra câu chuyện.

Phim lịch sử Việt Nam không thiếu chuyện. Chúng ta thiếu một hệ sinh thái để biến lịch sử thành drama

Việt Nam sở hữu một kho lịch sử gần như vô tận cho điện ảnh. Nhưng lịch sử tự nó không phải screenplay.

Một cuộc khởi nghĩa vĩ đại chưa chắc tự động trở thành một bộ phim hay. Một vị vua vĩ đại chưa chắc tự động trở thành một nhân vật điện ảnh hấp dẫn. Một trận đánh quan trọng trong sách sử chưa chắc đã tạo thành một sequence có kịch tính.

Điều điện ảnh cần tìm là con người bên trong lịch sử: nỗi sợ, ham muốn, phản bội, tình yêu, danh dự, mâu thuẫn giữa nghĩa vụ và đời sống riêng, cùng khoảnh khắc một con người buộc phải lựa chọn và trả giá cho lựa chọn ấy.

Hộ Linh Tráng Sĩ đã có một tình huống điện ảnh mạnh: một nhóm người phải mang theo bí mật có thể ảnh hưởng đến vận mệnh triều đại, trong khi mỗi người bị kéo về một phía bởi lòng trung thành, tình thân hoặc lợi ích riêng. Nhưng để tình huống ấy trở thành drama, bí mật phải làm thay đổi quan hệ giữa họ.

Một tráng sĩ có thể phát hiện rằng mệnh lệnh bảo vệ lăng mộ khiến gia đình mình bị bỏ lại trong vùng chiến sự. Người khác có thể biết triều đình đã che giấu sự thật về những quan tài. Người thứ ba có thể tin rằng bảo vệ bí mật đồng nghĩa với duy trì một trật tự chính trị mà anh ta không còn tin tưởng.

Khi ấy, câu hỏi “có hoàn thành nhiệm vụ hay không?” đồng thời trở thành “ta còn trung thành với ai?” và “ta sẵn sàng phản bội điều gì để giữ lại điều mình yêu thương?”.

Khi những yếu tố đó đủ mạnh, lịch sử không còn là bài học được minh họa bằng hình ảnh.

Nó trở thành drama.

Thành công gần đây của một số phim khai thác lịch sử và chiến tranh Việt Nam cũng khiến thị trường quan tâm hơn đến nguồn chất liệu này. Thanh Niên ghi nhận một làn sóng dự án mới sau hiệu ứng của Địa đạo: Mặt trời trong bóng tốiMưa đỏ. (Báo Thanh Niên)

Victor Vũ cũng đã công bố Chiến bào, dự án lấy cảm hứng từ cuộc khởi nghĩa Lam Sơn và dự kiến hướng tới năm 2028. (Báo điện tử Dân trí)

Điều đó cho thấy Hộ Linh Tráng Sĩ không đứng cuối một con đường. Có thể nó đang đứng ở đầu một chu kỳ khác.

Thành tựu quan trọng nhất của Hộ Linh Tráng Sĩ có thể nằm ở chính những điều chưa hoàn thành

Bộ phim đã chứng minh rằng Việt Nam có cảnh quan đủ sức tạo nên những trường đoạn sử thi, đội ngũ mỹ thuật có thể xây dựng một thế giới cổ trang, diễn viên sẵn sàng dành nhiều tháng tập võ, năng lực tổ chức những sequence hành động phức tạp và một bộ phận khán giả thực sự quan tâm đến lịch sử.

Những câu hỏi từng ám ảnh phim cổ trang Việt Nam — có làm nổi không? có đủ tiền không? nhìn có giống phim không? — ít nhất đã bắt đầu có câu trả lời.

Câu hỏi tiếp theo khó hơn:

Chúng ta sẽ kể câu chuyện ấy như thế nào?

Đây mới là nơi điện ảnh Việt cần đầu tư nhiều hơn: biên kịch, script development, historical research, dramaturgy, previsualization, script reading, test screening và phản biện kịch bản đủ sớm để các vấn đề cấu trúc được phát hiện trước khi trở thành những cảnh quay trị giá hàng tỷ đồng.

Một quy trình development nghiêm túc có thể buộc dự án phải lựa chọn: đây là phim về bí mật 99 quan tài, hành trình của bảy tráng sĩ hay cuộc đấu tranh quyền lực quanh di sản của Vua Đinh? Nếu câu trả lời là “tất cả”, mỗi tuyến vẫn cần được xếp theo thứ bậc. Một tuyến phải là xương sống; những tuyến còn lại phải làm sâu thêm chủ đề hoặc đẩy nhân vật vào lựa chọn khó hơn.

Không phải cứ thêm tiền vào production là một screenplay yếu sẽ trở thành phim hay.

Đôi khi điều ngược lại xảy ra.

Production càng đẹp, sự yếu đuối của câu chuyện càng dễ nhìn thấy.

Đừng cứu phim lịch sử. Hãy xây dựng điện ảnh lịch sử

Sau cùng, có lẽ câu hỏi không nên là:

“Có nên mua vé để cứu Hộ Linh Tráng Sĩ không?”

Một nền điện ảnh không thể xây dựng một thể loại bằng những chiến dịch giải cứu. Thể loại chỉ thực sự tồn tại khi nhà sản xuất tin nó có thị trường, người làm phim hiểu ngôn ngữ của nó và khán giả tin rằng một tấm vé sẽ đem lại trải nghiệm xứng đáng.

Những tranh luận quanh Hộ Linh Tráng Sĩ vì thế không nhất thiết là điều tiêu cực. Việc một bộ phim huyền sử tạo ra hàng nghìn cuộc thảo luận chứng minh rằng công chúng quan tâm.

Nguy hiểm không phải là khán giả chê phim lịch sử.

Nguy hiểm là một ngày nào đó họ không còn quan tâm tới nó nữa.

Điện ảnh Việt cần những bộ phim dám thất bại ở những nơi chưa ai từng đi. Nhưng chúng ta cũng cần đủ tỉnh táo để gọi đúng tên những điều chưa làm được.

Tôn trọng một tác phẩm không có nghĩa là từ chối phê bình nó. Tôn trọng lịch sử cũng không có nghĩa là biến lịch sử thành vùng miễn trừ đối với những tiêu chuẩn căn bản của điện ảnh.

Có lẽ di sản quan trọng nhất mà Hộ Linh Tráng Sĩ có thể để lại không nằm trong con số phòng vé của năm 2026.

Nó nằm ở chỗ bộ phim đã bước vào một cánh cửa khó, chứng minh rằng phía sau cánh cửa ấy thực sự tồn tại một vùng đất điện ảnh rất lớn.

Phần việc còn lại của những người đến sau là đi sâu hơn: không chỉ tạo ra những nhân vật có thể đứng trong một khung hình đẹp, mà còn tạo ra những con người có quá khứ, ham muốn, mâu thuẫn và khả năng làm thay đổi câu chuyện.

Không chỉ dựng những trận đánh lớn, mà còn phải biết trận đánh ấy khiến một nhân vật mất đi điều gì và trở thành người khác như thế nào.

Và kể những câu chuyện hay hơn.